VỀ TÔI

Về tôi

Chào bạn. Tôi tên Quang, biệt danh là Quang Silic, người đang trò chuyện với bạn.

Quang thuộc cung Ma Kết. Bạn có thể kết bạn với Quang tại https://www.facebook.com/quangsilic

Sách bói chiêm tinh nói Quang thuộc tuýp người truyền thống. Một kiểu tính cách cứng đầu nhưng lại khó hòa nhập được với thế giới mới.

Những thứ gắn liền với Quang đều già nua và có từ lâu đời. Xe Honda, điện thoại Nokia, trường Bách Khoa.

Thời trẻ của Quang gắn liền với sách, phim, nhạc, và những cuộc đi chơi xuyên màn đêm.

 

Sách

Quang thích đọc sách của ông Haruki Murakami, cụ Nguyễn Hiến Lê và nhà văn Trần Nhã Thụy. Hai cuốn sách gần đây nhất mà Quang đọc là Nhật ký sen trắng của Cao Huy Thuần và Chiến lược cạnh tranh của Micheal Porter.

Tuy nhiên, một trong những cuốn sách mà Quang vẫn còn giữ lại bên mình đến bây giờ, là cuốn Tôi nói gì khi nói về chạy bộ của Haruki Murakami.

Bìa sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ của Haruki Murakami

Haruki Murakami là một nhà văn chuyên nghiệp người Nhật Bản.

Ông là tác giả của vô số những cuốn sách nổi tiếng như Rừng Na Uy, Kafka bên bờ biển, Biên niên ký chim vặn dây cót

Nếu bạn là fan ruột của Haruki Murakami, có lẽ bạn không nên bỏ qua cuốn sách mỏng này.

Vì đây là cuốn tự truyện duy nhất của ông.

Cuốn sách nói về một phần cuộc đời của ông, về nghề nghiệp văn chương và việc tập chạy bộ như một cách rèn luyện thể chất lẫn tinh thần.

Quang giữ lại nó trong cả ngàn cuốn sách mà mình được đọc. Vì nó đã ở bên Quang những năm tháng đơn độc và tồi tệ nhất của những năm tháng đôi mươi.

 

Phim

Quang hay xem hai thể loại. Một là hành động Mỹ. Hai là phim hài. Hai bộ phim gần đây nhất Quang xem là Mỹ nhân ngư của Châu Tinh Trì và Mad Road của George Miller.

Tuy nhiên, bộ phim Quang hay coi đi coi lại nhất là Dị nhân Benjamin Button.

Cứ mỗi năm, Quang xem lại bộ phim này một hai lần, lâu lâu nhớ, rồi lại coi.

Poster bộ phim Dị nhân Bennjamin Button

Nó bắt nguồn từ ý tưởng:

Nếu còn có kiếp sau, tôi muốn sống cuộc-đời-ngược.

Sinh ra với thân thể một ông già, sống trong viện dưỡng lão và dần khỏe qua từng ngày cho tới khi rời khỏi đó với tiền lương hưu.

Rồi bắt đầu làm việc trong suốt 40 năm và dành dụm đủ cho tuổi trẻ: tiệc tùng, ngao du quên sầu … rồi dần tới trường và trở thành một đứa trẻ và không phải chịu trách nhiệm gì cả.

Cuối cùng tôi có thể tạm biệt cuộc đời này với một cơn cực khoái!”.

Phim được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của F. Scott Fitzgerald, một nhà văn Mỹ tài năng nhưng chết trẻ – David Fincher, đạo diễn của bộ phim Gone Girl, và đặc biệt là nam tài tử Brad Pitt, diễn viên được bình chọn là một trong những người đàn ông hấp dẫn nhất thế giới.

Review hay nhất về bộ phim mà Quang từng được đọc, đó là bài viết  Ngẫm về “Dị Nhân Benjamin” của anh Aventone. Xin mời bạn đọc thử.

 

Nhạc

Quang hay nghe nhạc Rock, thỉnh thoảng đi nghe ở Acoutic Bar bên Ngô Thời Nhiệm và quán bia Kệ ở ngã tư Phú Nhuận.

Nhạc rock thường gào rú, gầm thét, đập phá. Rocker thì hay xăm mình, bấm khuyên tai, tóc rối xù hoặc trọc lóc.

Anh em rocker, không thằng nào là tóc ngắn (ban nhạc Guns N’ Roses )

Chắc bạn sẽ nghĩ, Quang sẽ giới thiệu một ban nhạc rock đúng không?

Đúng vậy, đó chính là nhóm Quái vật tí hon, nhưng không phải kiểu rock quằn quại như trên.

Quái vật tí hon gồm 04 người:

  • Vocal Công Hải (còn gọi là Hải Bột), cựu thành viên của Microwave.
  • Tay trống Hồng Minh, cựu thành viên của Litte Wings và cũng là ông chủ Acoustic Bar.
  • Hồng Long, tay bass của Gạt Tàn Đầy.
  • Keyboard Hoàng Anh.

Họ đều là dân chơi kì cựu của những ban nhạc rock đình đám trước đây.

Họ gặp nhau, không phải để tạo ra một thứ nhạc rock quen thuộc như những gì Quang tưởng tượng, mà là tạo ra một loại âm nhạc vô tiền khoáng hậu.

Họ đến, chơi nhạc, rồi rã nhóm.

Mọi thứ để lại cho những khán giả như chúng tôi duy nhất một album với vỏn vẹn 12 bài hát. Nhưng vừa đủ cho Quang nghe đi nghe lại qua bao năm tháng.

Mỗi bài hát trong album, đều là một phần cuộc đời của anh Hải Bột.

Album Đường Về của Quái Vật Tí Hon

Tìm lại, là sáng tác cuối cùng trước khi anh Hải Bột rời nhóm Microwave. Đường xa quá dài, rồi ta mệt nhoài, vì ta không đứng bên nhau nữa rồi…

Vợ ơi, anh đã sai rồi là bài hát anh Hải tặng vợ, trước khi vợ anh chia tay để cho anh được tự do.

Vết nhơ, là lời xin lỗi cuộc đời của anh Hải.  Nước mắt không lau sạch, câu chuyện ngày hôm qua. Ta thương ta, ta thương ta nhỏ bé

Cho con được trở về là kí ức ngày mà anh Hải mới 17 tuổi. Anh đã bỏ nhà đi theo một cô gái, và đã bỏ quên sau lưng bao kí ức của một thời ấu thơ

 

Xuyên màn đêm

Hồi đó, Quang có thích hay đi chơi xuyên đêm.

Mỗi khi thấy mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, Quang lại đi xuyên đêm một chuyến để nghĩ ngợi xem mình có bỏ quên điều gì đó không, và thường đi một mình.

Hành trình thường bắt đầu từ khu phố Tây.

Quang ở đó uống bia, ngồi gặm nhấm vài thứ, rồi nhìn tây ba lô đi xuôi ngược.

Có người đi chơi, khám phá thế giới, có kẻ lại chạy trốn cuộc đời.

Tới giữa đêm, Quang tạt qua quán café Heritage Coffee & Clothes, mở 24/24 cuối đường Pasteur.

Quán có hai con chó mặt xệ. Anh chủ quán cũng… mập như hai con chó đó, khá tưng tưng, nhưng gu nhạc rất ổn.

Anh chó Pug mặt xệ và anh chủ quán Heritage Coffee & Clothes

Vẫn nhớ một đêm mưa lất phất, Quang ngồi một mình trên lầu.

Quán bật album của Hamlet Trương có bài Chờ em trong mưa.

Đó là một trong những bài hát về mưa hay nhất mà Quang từng được nghe, chứ không phải mấy bài của Thánh mưa Trung Quân Idol như giờ.

Khách tới quán khá dị, nhìn bay bay.

Nhìn ngắm những cô gái mà 2h sáng vẫn còn rong chơi ngoài đường quả thật thú vị.

Ngoài ra, quán còn một thứ quý giá, chính là máy Playstation đời cũ.

Nó gợi nhớ bao kí ức của một thời 8x đời cuối và 9x đời đầu.

Gần tảng sáng, Quang xách xe chạy một vòng quanh thành phố.

Tĩnh lặng, mát, mặt trời mọc hồng một góc trời, mọi thứ vẫn còn ngủ yên chưa động đậy.

Dạo phố giờ này, bạn không phải sợ công an giao thông.

Nhưng lâu lâu bị mấy cô gái đứng đường mời gọi hoặc xui thì có thể gặp cướp, nên bạn cẩn thận.

 

Dự định

Một ngày nọ, Quang ngồi vẽ chơi cùng cô bé học trò tên là Lâm Anh. Quá dễ. Ngôi nhà hình chữ nhật, mặt trời hình tròn, đám mây như cuộn bông gòn. Mình đã vẽ những thứ này cả trăm lần rồi mà.

Nhưng khi nhìn qua Lâm Anh vẽ, Quang thật bất ngờ. Nét vẽ không cứng cáp, nhưng mềm mại, và nhiều chi tiết. Lâm Anh vẽ ba mẹ con nhà Lâm Anh, và không quên vẽ thêm cái đôi giày cao gót cho mẹ.

Và cô bé vẽ về tất cả mọi thứ mà mình quan sát được, chứ không phải vẽ theo trí nhớ như Quang.

Bức tranh In The Dream World. Theo một bộ tộc Nam Mỹ, trong giấc mơ, màu xanh sẽ bảo vệ bạn khỏi sự nguy hiểm

Công việc của Quang hằng ngày là đọc và phân tích số liệu.

Nhưng, mải mê phân tích, ta sẽ quên đi việc nhìn ngắm cuộc sống, và tận hưởng nó.

Mong một ngày, Quang sẽ sắp xếp được thời gian, để đi học một khóa học vẽ.

Rate this post