VỀ TÔI

Trưởng thành

“Già đi rất dễ dàng, nhưng trưởng thành lại rất đớn đau”.

Đó là tiêu đề Quang vô tình đọc được trên tạp chí BarCode Việt Nam.

Nó đúng tâm trạng lúc Quang viết những dòng này, khi Quang nhìn lại toàn bộ quá trình đọc sách của mình từ nhỏ tới giờ.

Một bài viết buồn, có chút cay đắng, nhưng còn hi vọng ở phía cuối.

Quang dành tặng bài viết này cho bạn bè trong Góp Sáng, và cả những bạn thích đọc sách.

 

NHỮNG CUỐN SÁCH CỦA ĐỜI TÔI

 

Cấp 1, đọc sách giáo khoa

Hồi nhỏ, tôi được ba má giam ở nhà nhiều hơn là ra ngoài đường chơi với mấy đứa hàng xóm. “Tụi nó sẽ làm con hư. Ở nhà chán quá, không biết làm gì, tôi lôi sách giáo khoa ra đọc. Chẳng phải vì muốn giỏi hơn, mà có gì để chơi đâu. Học lớp 4, tôi lôi sách lớp 5 của ông anh ra đọc, thế là giải được vài bài toán khó cô cho dễ dàng. Bí quyết học giỏi là đây. Nếu học lớp 4, hãy học trước chương trình lớp 5, sách giáo khoa thôi là đủ. Đừng đọc mấy cuốn sách nâng cao lớp 4, vì nó chỉ làm cho bạn phải nhớ, nhớ và nhớ thêm những kỹ thuật trên trời rơi xuống, chứ không phải là kiến thức nền tảng.

Nó vẽ ra một tương lai được định sẵn cho tôi. Học giỏi, cái gì trong sách vở cũng có thể tìm được, và không biết gì về những thứ ngoài sách vở. Cũng may là tôi không phải thần đồng, chứ không thì chắc cũng thành Nguyễn Nhật Nam hay Phan Đăng Nhật Minh thứ hai.

Em có được sự thông minh di truyền và môi trường giáo dục tốt, nhưng có thể sẽ không có bạn cùng trang lứa

 

Cấp 2, đọc truyện tranh

Cấp 2, tôi bắt đầu sa ngã. Truyện tranh với tôi ngày đó, giống như tiền bạc danh vọng khi bạn trưởng thành. Nó làm tôi sung sướng. Đi đâu tôi cũng nghĩ về nó, và tìm mọi cách để cưỡng đoạt chúng về mình.

Bằng nhiều thủ đoạn và các mối quan hệ, tôi chiếm đoạt được khoảng 40 cuốn truyện tranh thuộc loại hay và quý hiếm nhất thời đó. Những cuốn tốt nhất, tôi nhét nó xuống đáy rương quần áo, để không cho đứa bạn nào vào nhà tôi chơi có thể thấy được chúng, xin mượn, rồi không bao giờ trả lại. Tôi sẽ không bao giờ thành công, nếu tôi không có một tên đồng bọn khát máu. Nó tên Lợi. Tôi sẽ kể về nó ở đoạn sau, khi tôi vào đại học.

Với gia tài đó, tôi giữ một mình cũng phí. Thế là tôi bắt đầu cho thuê truyện để kiếm chác lợi nhuận. Cuốn mỏng thuê 500 đồng, cuốn dày thuê 1.000 đồng, và tôi bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên trong đời.

Sau này, ba má tôi quyết định đầu tư cho tôi mở một cửa hàng thuê truyện tranh. Tôi có một hộc tủ, dài tầm 2m, cao 1m để đựng truyện. Nó như một cái hòm nhét đầy truyện tranh. Và tôi từng nghĩ rằng, nếu có đủ đồ ăn và nước uống, tôi sẽ chui vào cái hòm đó, và khép nắp lại, bỏ mặc lại cả một thế giới bên ngoài. Chỉ còn mình tôi, và truyện tranh. Giống như một ông vua chết trong núi vàng bạc vậy.

Quang ở nhà đọc truyện tranh nhé, anh phải đi cứu lấy thế giới đây

 

Đại học, đọc mọi mặt chữ

Cấp 3 là một khoảng thời gian bình yên. Tôi không có nhiều hận thù trong thời điểm này. Những kỉ niệm đẹp.

Năm hai đại học, tôi bắt đầu nổi loạn. Tôi xin vào một nhóm tình nguyện tên là Góp Sáng. Chủ nhật hàng tuần, chúng tôi chở các thùng sách ra công viên Lê Văn Tám, Tao Đàn, Gia Định cho mọi người đọc miễn phí. Góp Sáng lúc ấy quản lí khoảng 2.000 cuốn, và đó là một mỏ vàng cho tôi. Tôi có thể mượn bất kỳ cuốn sách nào mình thích. Cứ mỗi tuần, tôi lấy về nhà tầm 2 – 3 cuốn, đọc chán, rồi tuần sau ra đổi, đem sách về đọc tiếp.

Năm hai cũng là lúc tôi có máy tính. Tôi học công nghệ thông tin, nên đọc tài liệu tiếng Anh cũng nhiều. Đặc biệt, đó là những năm đầu tiên của trào lưu đọc ebook trên mạng. Tôi hay vào trang thuvienebook để download miễn phí sách về đọc. Từ tuyển tập 63 truyện của Nguyễn Nhật Ánh cho tới series Pháo Đài Số, cho tới bộ chưởng Tru Tiên, tôi đều luyện ở trên máy tính hết.

Bạn còn nhớ thằng Lợi, đồng bọn của tôi trong thời kì truyện tranh của tôi không? Nó học ở xa, nhưng chuyển qua ở trọ cùng tôi cho vui. Nó là thằng chuyên đi xe bus, ăn bánh mì và mua báo giấy Tuổi Trẻ về đọc.

Thế là tôi báo in Tuổi Trẻ để đọc ké. Nay tăng giá thuế, mốt giảm giá vàng, ngày kia giá xăng vẫn ở mức bình ổn. Thằng Lợi học kinh tế, nên nó cần đọc báo để nắm tình hình. Còn tôi học kỹ thuật, đi xe đạp, ăn cơm hộp, mơ ước một mai đi làm với  mức lương 4.000.000 đồng/tháng để khỏi phải xin tiền bố mẹ, thì đọc giá vàng, giá thuế, giá xăng làm gì cho mệt. Thế mà, tôi vẫn đọc.

Biểu đồ giá xăng dầu nước ta từ 09/2016 tới 01/2017. Số liệu rõ ràng, hình ảnh sắc nét

Và đây cũng là thời chúng tôi tốn tiền mua sách nhất. Kỳ quái là tụi tôi có đủ cách và đủ nguồn để tìm đọc được cuốn sách mình muốn, nhưng nhất thiết là phải mua sách về để đọc. Có khi, mua sách xong, chúng tôi chỉ đọc vài trang, chán quá, rồi vứt sách lăn lóc. Càng có nhiều sách, chúng tôi càng không biết trân trọng sách, đặc biệt là những cuốn sách có thể một phần làm thay đổi tư duy của chúng tôi.

Hết 4 năm đại học, rồi chúng tôi cũng đi làm. Cuộc sống màu hồng đến đây kết thúc.

Rate this post
DMCA.com Protection Status