VỀ TÔI

Trưởng thành

“Già đi rất dễ dàng, nhưng trưởng thành lại rất đớn đau”.

Đó là tiêu đề Quang vô tình đọc được trên tạp chí BarCode Việt Nam.

Nó đúng tâm trạng lúc Quang viết những dòng này, khi Quang nhìn lại toàn bộ quá trình đọc sách của mình từ nhỏ tới giờ.

Một bài viết buồn, có chút cay đắng, nhưng còn hi vọng ở phía cuối.

Quang dành tặng bài viết này cho bạn bè trong Góp Sáng, và cả những bạn thích đọc sách.

 

NHỮNG CUỐN SÁCH CỦA ĐỜI TÔI

 

Cấp 1, đọc sách giáo khoa

Hồi nhỏ, tôi được ba má giam ở nhà nhiều hơn là ra ngoài đường chơi với mấy đứa hàng xóm. “Tụi nó sẽ làm con hư. Ở nhà chán quá, không biết làm gì, tôi lôi sách giáo khoa ra đọc. Chẳng phải vì muốn giỏi hơn, mà có gì để chơi đâu. Học lớp 4, tôi lôi sách lớp 5 của ông anh ra đọc, thế là giải được vài bài toán khó cô cho dễ dàng. Bí quyết học giỏi là đây. Nếu học lớp 4, hãy học trước chương trình lớp 5, sách giáo khoa thôi là đủ. Đừng đọc mấy cuốn sách nâng cao lớp 4, vì nó chỉ làm cho bạn phải nhớ, nhớ và nhớ thêm những kỹ thuật trên trời rơi xuống, chứ không phải là kiến thức nền tảng.

Nó vẽ ra một tương lai được định sẵn cho tôi. Học giỏi, cái gì trong sách vở cũng có thể tìm được, và không biết gì về những thứ ngoài sách vở. Cũng may là tôi không phải thần đồng, chứ không thì chắc cũng thành Nguyễn Nhật Nam hay Phan Đăng Nhật Minh thứ hai.

Em có được sự thông minh di truyền và môi trường giáo dục tốt, nhưng có thể sẽ không có bạn cùng trang lứa

 

Cấp 2, đọc truyện tranh

Cấp 2, tôi bắt đầu sa ngã. Truyện tranh với tôi ngày đó, giống như tiền bạc danh vọng khi bạn trưởng thành. Nó làm tôi sung sướng. Đi đâu tôi cũng nghĩ về nó, và tìm mọi cách để cưỡng đoạt chúng về mình.

Bằng nhiều thủ đoạn và các mối quan hệ, tôi chiếm đoạt được khoảng 40 cuốn truyện tranh thuộc loại hay và quý hiếm nhất thời đó. Những cuốn tốt nhất, tôi nhét nó xuống đáy rương quần áo, để không cho đứa bạn nào vào nhà tôi chơi có thể thấy được chúng, xin mượn, rồi không bao giờ trả lại. Tôi sẽ không bao giờ thành công, nếu tôi không có một tên đồng bọn khát máu. Nó tên Lợi. Tôi sẽ kể về nó ở đoạn sau, khi tôi vào đại học.

Với gia tài đó, tôi giữ một mình cũng phí. Thế là tôi bắt đầu cho thuê truyện để kiếm chác lợi nhuận. Cuốn mỏng thuê 500 đồng, cuốn dày thuê 1.000 đồng, và tôi bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên trong đời.

Sau này, ba má tôi quyết định đầu tư cho tôi mở một cửa hàng thuê truyện tranh. Tôi có một hộc tủ, dài tầm 2m, cao 1m để đựng truyện. Nó như một cái hòm nhét đầy truyện tranh. Và tôi từng nghĩ rằng, nếu có đủ đồ ăn và nước uống, tôi sẽ chui vào cái hòm đó, và khép nắp lại, bỏ mặc lại cả một thế giới bên ngoài. Chỉ còn mình tôi, và truyện tranh. Giống như một ông vua chết trong núi vàng bạc vậy.

Quang ở nhà đọc truyện tranh nhé, anh phải đi cứu lấy thế giới đây

 

Đại học, đọc mọi mặt chữ

Cấp 3 là một khoảng thời gian bình yên. Tôi không có nhiều hận thù trong thời điểm này. Những kỉ niệm đẹp.

Năm hai đại học, tôi bắt đầu nổi loạn. Tôi xin vào một nhóm tình nguyện tên là Góp Sáng. Chủ nhật hàng tuần, chúng tôi chở các thùng sách ra công viên Lê Văn Tám, Tao Đàn, Gia Định cho mọi người đọc miễn phí. Góp Sáng lúc ấy quản lí khoảng 2.000 cuốn, và đó là một mỏ vàng cho tôi. Tôi có thể mượn bất kỳ cuốn sách nào mình thích. Cứ mỗi tuần, tôi lấy về nhà tầm 2 – 3 cuốn, đọc chán, rồi tuần sau ra đổi, đem sách về đọc tiếp.

Năm hai cũng là lúc tôi có máy tính. Tôi học công nghệ thông tin, nên đọc tài liệu tiếng Anh cũng nhiều. Đặc biệt, đó là những năm đầu tiên của trào lưu đọc ebook trên mạng. Tôi hay vào trang thuvienebook để download miễn phí sách về đọc. Từ tuyển tập 63 truyện của Nguyễn Nhật Ánh cho tới series Pháo Đài Số, cho tới bộ chưởng Tru Tiên, tôi đều luyện ở trên máy tính hết.

Bạn còn nhớ thằng Lợi, đồng bọn của tôi trong thời kì truyện tranh của tôi không? Nó học ở xa, nhưng chuyển qua ở trọ cùng tôi cho vui. Nó là thằng chuyên đi xe bus, ăn bánh mì và mua báo giấy Tuổi Trẻ về đọc.

Thế là tôi báo in Tuổi Trẻ để đọc ké. Nay tăng giá thuế, mốt giảm giá vàng, ngày kia giá xăng vẫn ở mức bình ổn. Thằng Lợi học kinh tế, nên nó cần đọc báo để nắm tình hình. Còn tôi học kỹ thuật, đi xe đạp, ăn cơm hộp, mơ ước một mai đi làm với  mức lương 4.000.000 đồng/tháng để khỏi phải xin tiền bố mẹ, thì đọc giá vàng, giá thuế, giá xăng làm gì cho mệt. Thế mà, tôi vẫn đọc.

Biểu đồ giá xăng dầu nước ta từ 09/2016 tới 01/2017. Số liệu rõ ràng, hình ảnh sắc nét

Và đây cũng là thời chúng tôi tốn tiền mua sách nhất. Kỳ quái là tụi tôi có đủ cách và đủ nguồn để tìm đọc được cuốn sách mình muốn, nhưng nhất thiết là phải mua sách về để đọc. Có khi, mua sách xong, chúng tôi chỉ đọc vài trang, chán quá, rồi vứt sách lăn lóc. Càng có nhiều sách, chúng tôi càng không biết trân trọng sách, đặc biệt là những cuốn sách có thể một phần làm thay đổi tư duy của chúng tôi.

Hết 4 năm đại học, rồi chúng tôi cũng đi làm. Cuộc sống màu hồng đến đây kết thúc.

VỀ TÔI

Cà phê Sài Gòn

Quang đã sống ở Sài Gòn được 10 năm.

Và cũng tìm cho mình được 5 quán cà phê ấn tượng nhất.

Đó là Milano, Acoustic Bar, Kệ, Heritage Coffee & Clothes và Teria.

 

MILANO

Cà phê Milano, ngon bổ rẻ. 10k cà phê đen, 12k cà phê sữa.

Đó là nơi nương tựa của Quang thời sinh viên nghèo.

Ngày đó hai thằng, Quang và thằng em tên Doan, hay rủ nhau uống.

Doan là một người đặc biệt.

Doan thua tuổi tôi, nhưng em code giỏi, lương cao, đọc sách, xem phim, đi du lịch nhiều hơn tôi.

Ảnh nền Facebook của Doan, trích từ câu chuyện “Little Prince And The Fox”

Máy tính của Doan chạy Arch Linux, một hệ điều hành chuyên dụng cho dân lập trình. Các thao tác đều bằng câu lệnh, và con chuột là thứ dư thừa.

Đặc biệt, quanh Doan luôn luôn có những cô gái vô cùng xinh đẹp và cá tính. Luôn luôn.

Và, Doan chưa có bồ.

Địa chỉ quán: Ra đường là gặp.

 

ACOUSTIC BAR

Cùng với RFCHard Rock Cafe, Acoustic Bar là một trong ba quán chơi nhạc rock nổi tiếng nhất ở Sài Gòn.

Trước đây, Microwave thường hay chơi ở quán vào tối thứ Bảy và Chủ nhật.

Chuyện về quán thì nhiều.

Nhưng có một chuyện mà nhiều người không biết.

Câu chuyện về anh chủ quán, Lê Quang Minh.

Năm 1995, ba người bạn, gồm anh Minh, anh Hưng và anh Sơn lập ra nhóm Little Wings.

Ngày ấy, anh Minh và anh Hưng là sinh viên trường Luật HCM.

Sau đó, vì muốn chơi rock, cả ba anh thi vào Nhạc viện HCM, rồi bỏ học Nhạc viện cả. Vì mấy anh không tìm thấy rock ở nơi chính thống như thế.

Rồi mấy anh về nhà tự học. Sáng tập rock, chiều chạy bộ, tối tới bar chơi kiếm tiền.

Mọi thứ cứ thế, một thời trai trẻ đầy ước mơ và nổi loạn.

Sau này, anh Sơn thành đạo diễn. Em chưa 18Bẫy Rồng chính là những bộ phim của anh.

Anh Hưng từng làm chủ nhiệm của RFC, sau đó qua tận Đức học nhạc, nhưng không thành, rồi trở về Việt Nam sống cuộc đời giản dị.

Còn anh Minh, trở thành ông chủ của Acoustic Bar như bây giờ.

Năm 2011, anh Minh chơi trống cho Quái vật tí hon, một hiện tượng của làng rock Việt Nam thời bấy giờ với album vô tiền khoáng hậu: Đường Về. Đây cũng là album mà Quang nghe đi nghe lại nhiều nhất, và cũng tiếc nuối nhất.

Anh Minh, trên đường thu âm album Đường Về ở Malaysia, người đi sau chính là Hải Bột. Nguồn Facebook của anh Minh, chủ quán Acoustic Bar

Ngày nay, nếu bạn vào Acoustic, và thấy ban Lý Lệ Quyên chơi, thì người đánh trống chính là anh Minh.

Lý Lệ Quyên, chính là cách đọc trệt của Little Wings, tên ban nhạc ngày xưa đó.

Địa chỉ quán: 6E1 Ngô Thời Nhiệm, quận 03.

 

KỆ

Kệ không phải là quán cafe, mà là quán nhậu.

Kệ không làm quảng cáo, và khách tới loe hoe.

Đồ ăn thức uống bình thường, nhưng quán có một thứ vô giá: những album nhạc rock.

Nhạc của quán Kệ có đặc điểm là: 100% là nhạc tiếng Anh, 100% đều hay, theo cảm nhận của Quang và gần như tất cả bài hát, Quang đều chưa từng được nghe trước đó.

Quán bia Kệ. Nguồn Facebook chị Thanh Hồng, chủ quán bia Kệ

Cảm giác đó không phải một lần ngẫu nhiên, mà cứ lặp đi lặp lại mãi trong những lần Quang tới Kệ.

Nếu là fan rock, hãy tới quán một lần, để bạn được nghe những album như thế.

P/S:  Tin mới cập nhật, nay quán Kệ đã có rất nhiều món ngon. Anh em cứ tới nhé!

Địa chỉ:  2A Hoa Hồng,  quận Phú Nhuận.

 

HERITAGE COFFEE & CLOTHES

Ngày còn trẻ, Quang thường có những chuyến đi chơi xuyên đêm.

Và Heritage Coffee & Clothes, là quán cà phê Quang dừng chân từ 2 – 4h sáng trong những chuyến đi đó.

Thức Coffee có thể nổi tiếng hơn, nhưng Heritage Coffee & Clothes đối với Quang vẫn là số một vì độ chất của nó.

Khách tới quán khá dị, vì toàn là dân đi chơi đêm và thích sự tự do.

Anh chó mặt xệ ở quán  Heritage Coffee & Clothes

Quán làm Quang nhớ đến một đêm giao thừa.

Cứ đến Tết dương lịch, Quang có truyền thống là không ở nhà và không ngủ.

Năm đó, sau khi đi ngắm pháo bông, Quang cùng hai đứa em đang yêu nhau tới Heritage Coffee & Clothes uống cà phê. Sau đó, ba đứa rủ nhau chạy qua cầu Phú Mỹ, cây cầu cao nhất ở Sài Gòn, để ngắm bình minh.

Nhưng tới tảng sáng, bầu trời chỉ chuyển dần từ tối sang sáng, chứ mặt trời không nổi lên như ở biển. Còn hai em ấy, sau này cũng chia tay.

Đúng là, cuộc đời, có nhiều thứ không như mình nghĩ.

Địa chỉ: 10 Pasteur, Quận 01.

 

TERIA

Chủ quán là một chú trung niên, và thường mở những album nhạc xưa.

Quán có một điểm độc đáo, đó là nằm ngay bên lề đường.

Tầm nhìn đó giúp Quang có được một thú vui, đó là nhìn đùi mấy cô gái chạy ngang qua, đặc biệt là các em mặc váy.

Quán vắng, nhỏ, trang trí đơn giản và vắng khách.

Không gì bằng ngồi một mình trong đó để suy nghĩ về những thứ của riêng mình.

Và trong sự yên tĩnh đó, Quang dần suy nghĩ ra:

  • Vì sao phật Tổ ngồi dưới tán cây Bồ Đề, lại có thể nghĩ ra được Đạo Phật? Vì không gian tĩnh lặng, làm đầu óc con người bình yên để chiêm nghiệm cuộc đời.
  • Vì sao nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tài năng, sát gái, mà không có vợ? Có thể, vì ông quá cô độc.
  • Vì sao mình đã ở Sài Gòn được 10 năm, nhưng vẫn không sống rộng lượng được như người Sài Gòn? Vì sự cứng đầu và cố chấp của bản thân.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, phải chăng ông đang hút thuốc lá ở một quán cà phê tĩnh lặng nào đó?

Địa chỉ: 48 Ngô Quyền, Quận 10.

 

HOÀNG THỊ

Quán nhỏ, chật chội, decor kiểu năm 90, treo nhiều tranh cô gái khỏa thân. Quán có sinh tố, trước có xe chè, quầy bar có đồ uống mạnh, vô sâu nữa có bàn thờ gia chủ. Anh phục vụ người Huế, nói giọng lai, luôn cúi người trước khách, tóc dài, mặc đồ đen, ốm nhách, và từng học vẽ. Còn có phải anh vẽ mấy bức tranh khỏa thân đó không thì Quang chưa hỏi.

Quán không người giữ xe, không thẻ xe. Bạn để xe đó, xếp dài qua tận nhà hàng xóm, mất xe bạn chịu. Quang chưa thấy quán nào hớ hênh đến thế. Ở Sài Gòn, tụi nó chỉ mất 5s để bẻ khóa cổ và rồ ga chứ mấy. Tốt nhất, bạn đi bộ hoặc Grab tới quán, còn nếu đi xe thì khóa đĩa cho an toàn.

Ảnh Ông Nội. Trích Facebook của Cà Phê Hoàng Thị

Đây là nơi trú ngụ của mấy đứa con nhà giàu Sài Gòn chính gốc. Ngồi đối diện Quang là cô gái tầm đôi mươi, khuôn mặt mộc, xài macbook, blackberry và hút thuốc. Bên cạnh là hai người Pháp nói chuyện lơ tu lơ moa gì đó không hiểu được. Một hồi sau, một cô bạn của cô gái ngồi đối diện Quang tới, lại trổ một tràng tiếng Pháp với cặp bên. Còn tôi, câm lặng.

Nếu ĐEN vào đây rồi hát bố em hút rất nhiều thuốc, có thể cậu ấy sẽ sai. Con gái ở đây hút thuốc bình thường, từ nhân viên tới khách. Quang ngửi được mùi sữa trong khói thuốc. Đó là loại thuốc lá nhẹ, các bạn ấy hút để có cảm xúc, chứ không phải người nghiện nặng.

Quán có mở nhạc, nhưng loa nhỏ. Chỉ một chỗ ngồi duy nhất mới nghe được rõ nhạc, là cái ghế dài giữa quán, sát cái loa. Quán mở rock Việt, không phải nhạc cũ, mà hiện đại và underground hơn. Nói thật lòng, đó không phải bài hay, nhưng lạ tai. Bữa đó, Quang mệt quá, nên vừa ngồi vừa ngủ gục. Và khi nhắm mắt, Quang nghe được rõ lời bài hát.

Có hai cuốn sách của Haruki Murakami. Quang chọn cuốn Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới. Sách kể về thế giới tưởng tượng, kì lạ, tăm tối nhưng giàu lòng trắc ẩn. Haruki Murakami thời trẻ từng là chủ quán bar, nên nhìn được nhiều thứ trọn vẹn, và văn phong của ông cũng đầy ngẫu hứng.

Có cà phê, có nhạc, có Haruki Murakami, Quang chẳng còn mong gì hơn.

Nếu bạn muốn tách mình ra khỏi cuộc sống máy móc, hãy thử tới Hoàng Thị. Sự đa dạng, có thể kéo bạn khỏi những điều lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Địa chỉ: 31 Nguyễn Thái Bình, quận 1.

Cập nhật ngày 22/4/2018. Địa chỉ mới: Lầu 1, chung cư 14 Tôn Thất Đạm, quận 1, HCM. 

 

LỜI KẾT

Quang thường bắt đầu đi dạo vào buổi tối.

Gửi xe máy nơi công cộng, rồi Quang dạo bộ.

Quang từng bước qua những con đường, có gái đứng đường, có mấy ông úp mặt đái bờ tường, lẫn những em nhỏ đi học thêm đứng đợi ba má tới đón về.

Đi xe máy nhanh quá, Quang chẳng bao giờ đủ thời gian để nhìn thế giới đó.

Bạn có thể làm điều này, đi bộ và tìm quán cà phê mình thích, ở bất cứ đâu. Sài Gòn, Hà Nội, Đà Lạt hay ở nước ngoài.

Điều quan trọng không phải là con đường đó đẹp tới đâu, hay đồ uống quán cà phê đó ngon hay dở. Điều quan trọng là, bạn nhìn thấy được gì về thế giới xung quanh, và nghĩ được gì về cuộc sống của mình.

Chúc bạn có những chuyến đi vui vẻ.

VỀ TÔI

Bảo mật

HACKER, ANH ĐẾN TỪ ĐÂU?

Về số lượng, Trung Quốc là nước có nhiều hacker nhất thế giới. Họ quá đông dân.

Nhưng về chất lượng, hacker đến từ Nga và Đông Âu mới là đáng sợ nhất.

Vladimir Levin, một trong những ông tổ của ngành hacker, là người Nga. Năm 1995 – thủa hồng hoang của Internet, Levin đã lấy được 10 triệu USD ở ngân hàng Citibank.

Michał Zalewski, nickname lcamtuf, người Ba Lan. Anh là giám đốc bộ phận an toàn thông tin của Google. Anh là leader của nhóm 50 kỹ sư, vốn là những người làm an toàn sản phẩm thuộc dạng xuất sắc nhất hiện nay. Michał Zalewski chính là người chịu trách nhiệm chính cho sự bảo mật của trình duyệt Chrome bạn đang dùng.

Michał Zalewski, giám đốc bộ phận an toàn thông tin của Google 

Nếu bạn đang dùng Kaspersky Antivirus, thì đó là một phần mềm của Kaspersky Lab, một công ty bảo mật đến từ Moskva, Nga.

Vì sao, nước Nga và khối Đông Âu, lại sản sinh ra những thiên tài như vậy?

Lí do có thể đơn giản.

Mỗi ngành công nghệ, đều xuất phát từ một ngành khoa học cơ bản.

Ví dụ như, ngành Y dược, xuất phát từ 2 ngành khoa học cơ bản là Hóa và Sinh. Là một bác sĩ giỏi, bạn phải rất giỏi về hai môn học cơ bản này.

Tương tự như vậy, ngành an toàn thông tin, cũng xuất phát từ 01 môn khoa học cơ bản, đó là Toán học. Nga, và Đông Âu, vốn là cường quốc về môn học này.

 

MŨ TRẮNG VÀ MŨ ĐEN

Về kiến thức nền tảng, họ giống nhau. Học chỉ khác nhau về mục đích.

Quang từng biết được một hacker mũ trắng, và một hacker mũ đen.

Đó là bạn Nguyên và em Hòa.

 

Mũ trắng

Nguyên học cùng lớp với Quang thời đại học. Nguyên theo hướng security ngay từ năm nhất. Sau này, Nguyên làm an toàn hệ thống cho bên Ngân hàng Đông Á và tìm lỗ hổng bảo mật của Microsoft như một nghề tay trái.

Với mỗi lỗ được tìm ra, Microsoft sẽ trả cho người tìm được từ 10.000 – 20.000 USD. Tầm vài tháng, Nguyên tìm được một lỗ.

Ngủ ngày, cày đêm, cúp học, lúc tóc xù, lúc cạo gần trục đầu là Nguyên của thời sinh viên.

 

Mũ đen

Em Hòa học dưới Quang một hai khóa. Hòa từng là học sinh giỏi quốc gia, và em đang học lớp Kỹ sư tài năng của trường. Một tương lai sáng.

Nhưng, em Hòa đi theo mũ đen. Em hack tài khoản ngân hàng, rồi bị bắt.

Bạn có thể đọc bài báo này. Nếu được, hãy đọc chậm đoạn số tiền.

……………………………………………….

Em Hòa kiếm được 7 tỷ, giữ lại cho mình 1 tỷ, gửi về nhà 4 tỷ.

Vậy còn 2 tỷ kia đi đâu? Nó mở ra một câu chuyện khác, về một quán cơm 2.000 đồng.

 

Quán cơm 2.000 đồng

Thời đó, gần trường, bên khu Lữ Gia, có một quán cơm từ thiện giá 2.000 đồng.

Đĩa cơm có thịt, rau, canh, và tráng miệng bằng một trái chuối. Khách tới ăn đa phần là người lao động cực khổ.

Quán cơm từ thiện bên khu Lữ Gia ngày đó

Quang đã từng ăn ở đó một lần, và không bao giờ quay lại. Vì ăn cơm ở đó, Quang thấy mình đã cướp mất một suất ăn mà đáng lẽ, nó được dành cho người khổ hơn mình rất rất nhiều lần.

Em Hòa thường xuyên ăn ở đó, và bị bạn bè chửi rất nhiều.

Rồi vụ em Hòa xảy ra, rồi cũng dần vào quên lãng.

Đến một ngày, quán cơm 2.000 đồng kia kể.

Một buổi sáng nọ, có một thanh niên tới ủng hộ quán một túi tiền, rồi bỏ đi.

Mở ra, trong túi có đúng 2 tỷ đồng.

Cái quán cơm 2.000 đồng ấy là có thật, còn đoạn cuối là Quang nghe kể lại. Quang cũng không thể xác thực được chuyện đó đúng hay sai.

Nếu định làm hacker mũ đen, bạn phải thật giỏi. Và có thể, bạn phải bước qua ranh giới của đạo đức và luật pháp. Hãy thật cẩn trọng.

 

HỌC BẢO MẬT Ở ĐÂU?

Bạn có thể học ngành Công nghệ thông tin, hoặc chọn chuyên ngành An toàn thông tin ngay từ đầu.

Tuy nhiên, có khá ít người học Công nghệ thông tin, rồi ra làm bảo mật ở Việt Nam. Lứa tụi Quang, ra trường tầm 200 mạng, đi làm về bảo mật chỉ khoảng 3 – 4 người.

Hầu hết, các bạn làm bên mảng gia công phần mềm, lập trình web, di động, game, research…, vì đó là những ngành cần rất nhiều nhân lực, và lương khá cao.

Nếu vẫn muốn tìm hiểu thêm, bạn có thể đọc bài viết Làm an toàn thông tin thì học gì? của anh Dương Ngọc Thái (Thaidn). Anh Thái là kỹ sư an toàn sản phẩm của Google, và từng tham gia dự án bảo mật cho Gmail.

Anh Dương Ngọc Thái và đồng nghiệp Juliano Rizzo đang trình diễn kỹ thuật  “Padding Oracle”,  một kỹ thuật tấn công vào  lỗ hổng bảo mật của ASP.NET năm  2010

Một câu hỏi nhỏ dành cho bạn.

Đố bạn biết, điểm chung của anh Thái, bạn Nguyên và em Hòa là gì?

Đó là, cả ba có thể đều bỏ học giữa chừng, vì những lí do khác nhau.

Anh Thái học đến gần ra trường thì bỏ. Bạn Nguyên có thể cũng ngán ngẩm những môn đại cương, còn em Hòa đang học thì đi tù.

Vậy, điều gì cho cả ba người đều giỏi đến như vậy, nếu điều đó không đến từ trường đại học?

Đó là nhờ tài năng bẩm sinh, đam mê, sự hỗ trợ của đàn anh xuất sắc đi trước và khả năng tự học/đọc tài liệu tiếng Anh.

Quang nghĩ, bạn khó có thể có được hai điều đầu tiên, trừ khi bạn may mắn và chọn đúng nghề. Nhưng hai điều sau, bạn có thể làm được. Hãy thử sức mình!

 

BA ĐIỀU CƠ BẢN

Dưới đây là ba điều cơ bản, để giúp bạn an toàn hơn khi dùng Internet.

Đó là cài phần mềm diệt virus, bật xác thực hai lớp và sao lưu dữ liệu.

 

Phần mềm diệt virus

Cài phần mềm diệt virus là một điều cơ bản.

Theo gợi ý của Sucuri Security, một công ty bảo mật, bạn có thể dùng:

  • BitDefender, Kaspersky, Sophos, F-Secure (có phí).
  • Malwarebytes, Avast, Microsoft Security Essentials, Avira (miễn phí).

Cá nhân Quang chọn Avira, vì nó miễn phí và gọn nhẹ.

 

Bật xác thực hai lớp

Để đăng nhập vào một tài khoản, bạn cần 2 thứ, là tên đăng nhập và mật khẩu.

Đối với các tài khoản quan trọng, bạn nên bật thêm xác thực hai lớp. Đó là khi một người lạ truy cập vào tài khoản của bạn, họ phải có thêm một mã số xác thực. Chúng thường được gửi vào điện thoại di động của bạn, và chỉ tồn tại trong vòng khoảng 30s.

Nếu hacker có được tên đăng nhập và mật khẩu, họ cần lấy thêm được một thứ nữa, đó chính là điện thoại của bạn.

Để thử nghiệm điều này, Quang sẽ cùng bạn chơi một trò chơi.

Quang có dùng Gmail, tên đăng nhập là ngocquang45@gmail.com và mật khẩu: 004527004527ap.

Đây là tài khoản Quang đăng ký PayPalDigital Ocean.

Tài khoản PayPal của Quang, được liên kết với email ngocquang45@gmail.com

PayPal là một tài khoản thanh toán quốc tế, còn Digital Ocean là nhà cung cấp hosting mà blog Quang Silic vận hành.

Tài khoản Gmail này, Quang đã bật xác thực 2 lớp.

Nếu bạn hack được nó, bạn có thể dùng tiền trong tài khoản PayPal của Quang để mua hàng trực tuyến, cũng như xóa tất cả dữ liệu của Blog Quang Silic trong nháy mắt.

Nếu bạn không hack được, bạn hãy bật xác thực hai lớp mỗi khi có thể, vì nó là chốt chặn cuối cùng để bảo vệ bạn.  

 

Sao lưu dữ liệu

Đầu tiên, bạn cần biết được đâu là dữ liệu quan trọng với mình.

Đó không phải là nhạc, phim, hay phần mềm máy tính. Chúng có đầy trên mạng.

Dữ liệu quan trọng nhất, là dữ liệu cho bạn hay người khác tạo ra một cách thủ công. 

Nếu còn đi học, đó là file bài tập, đồ án, luận văn.

Nếu đi làm, đó là tài liệu công việc, hồ sơ khách hàng, thông tin nhạy cảm công ty.

Đó mới chính là dữ liệu mà bạn cần lưu trữ.

Sau đó, bạn nên lưu trữ chúng ở 3 nơi, bao gồm máy vi tính, USB / HDD di động và điện toán đám mây (như Google Drive / OneDrive Microsoft).

Cuối cùng, bạn nên đặt mật khẩu cho các dữ liệu này. Nếu như nó rơi vào tay người lạ hoặc tệ nhất là đối thủ, họ vẫn không thể đọc được chúng.

Cách đơn giản nhất là bạn nén dữ liệu lại bằng Winrar, rồi đặt mật khẩu cho file nén. Hãy đọc thêm bài này.

Chúc bạn an toàn hơn trên Internet.

VỀ TÔI

Về tôi

Chào bạn. Tôi tên Quang, biệt danh là Quang Silic, người đang trò chuyện với bạn.

Quang thuộc cung Ma Kết. Bạn có thể kết bạn với Quang tại https://www.facebook.com/quangsilic

Sách bói chiêm tinh nói Quang thuộc tuýp người truyền thống. Một kiểu tính cách cứng đầu nhưng lại khó hòa nhập được với thế giới mới.

Những thứ gắn liền với Quang đều già nua và có từ lâu đời. Xe Honda, điện thoại Nokia, trường Bách Khoa.

Thời trẻ của Quang gắn liền với sách, phim, nhạc, và những cuộc đi chơi xuyên màn đêm.

 

Sách

Quang thích đọc sách của ông Haruki Murakami, cụ Nguyễn Hiến Lê và nhà văn Trần Nhã Thụy. Hai cuốn sách gần đây nhất mà Quang đọc là Nhật ký sen trắng của Cao Huy Thuần và Chiến lược cạnh tranh của Micheal Porter.

Tuy nhiên, một trong những cuốn sách mà Quang vẫn còn giữ lại bên mình đến bây giờ, là cuốn Tôi nói gì khi nói về chạy bộ của Haruki Murakami.

Bìa sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ của Haruki Murakami

Haruki Murakami là một nhà văn chuyên nghiệp người Nhật Bản.

Ông là tác giả của vô số những cuốn sách nổi tiếng như Rừng Na Uy, Kafka bên bờ biển, Biên niên ký chim vặn dây cót

Nếu bạn là fan ruột của Haruki Murakami, có lẽ bạn không nên bỏ qua cuốn sách mỏng này.

Vì đây là cuốn tự truyện duy nhất của ông.

Cuốn sách nói về một phần cuộc đời của ông, về nghề nghiệp văn chương và việc tập chạy bộ như một cách rèn luyện thể chất lẫn tinh thần.

Quang giữ lại nó trong cả ngàn cuốn sách mà mình được đọc. Vì nó đã ở bên Quang những năm tháng đơn độc và tồi tệ nhất của những năm tháng đôi mươi.

 

Phim

Quang hay xem hai thể loại. Một là hành động Mỹ. Hai là phim hài. Hai bộ phim gần đây nhất Quang xem là Mỹ nhân ngư của Châu Tinh Trì và Mad Road của George Miller.

Tuy nhiên, bộ phim Quang hay coi đi coi lại nhất là Dị nhân Benjamin Button.

Cứ mỗi năm, Quang xem lại bộ phim này một hai lần, lâu lâu nhớ, rồi lại coi.

Poster bộ phim Dị nhân Bennjamin Button

Nó bắt nguồn từ ý tưởng:

Nếu còn có kiếp sau, tôi muốn sống cuộc-đời-ngược.

Sinh ra với thân thể một ông già, sống trong viện dưỡng lão và dần khỏe qua từng ngày cho tới khi rời khỏi đó với tiền lương hưu.

Rồi bắt đầu làm việc trong suốt 40 năm và dành dụm đủ cho tuổi trẻ: tiệc tùng, ngao du quên sầu … rồi dần tới trường và trở thành một đứa trẻ và không phải chịu trách nhiệm gì cả.

Cuối cùng tôi có thể tạm biệt cuộc đời này với một cơn cực khoái!”.

Phim được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của F. Scott Fitzgerald, một nhà văn Mỹ tài năng nhưng chết trẻ – David Fincher, đạo diễn của bộ phim Gone Girl, và đặc biệt là nam tài tử Brad Pitt, diễn viên được bình chọn là một trong những người đàn ông hấp dẫn nhất thế giới.

Review hay nhất về bộ phim mà Quang từng được đọc, đó là bài viết  Ngẫm về “Dị Nhân Benjamin” của anh Aventone. Xin mời bạn đọc thử.

 

Nhạc

Quang hay nghe nhạc Rock, thỉnh thoảng đi nghe ở Acoutic Bar bên Ngô Thời Nhiệm và quán bia Kệ ở ngã tư Phú Nhuận.

Nhạc rock thường gào rú, gầm thét, đập phá. Rocker thì hay xăm mình, bấm khuyên tai, tóc rối xù hoặc trọc lóc.

Anh em rocker, không thằng nào là tóc ngắn (ban nhạc Guns N’ Roses )

Chắc bạn sẽ nghĩ, Quang sẽ giới thiệu một ban nhạc rock đúng không?

Đúng vậy, đó chính là nhóm Quái vật tí hon, nhưng không phải kiểu rock quằn quại như trên.

Quái vật tí hon gồm 04 người:

  • Vocal Công Hải (còn gọi là Hải Bột), cựu thành viên của Microwave.
  • Tay trống Hồng Minh, cựu thành viên của Litte Wings và cũng là ông chủ Acoustic Bar.
  • Hồng Long, tay bass của Gạt Tàn Đầy.
  • Keyboard Hoàng Anh.

Họ đều là dân chơi kì cựu của những ban nhạc rock đình đám trước đây.

Họ gặp nhau, không phải để tạo ra một thứ nhạc rock quen thuộc như những gì Quang tưởng tượng, mà là tạo ra một loại âm nhạc vô tiền khoáng hậu.

Họ đến, chơi nhạc, rồi rã nhóm.

Mọi thứ để lại cho những khán giả như chúng tôi duy nhất một album với vỏn vẹn 12 bài hát. Nhưng vừa đủ cho Quang nghe đi nghe lại qua bao năm tháng.

Mỗi bài hát trong album, đều là một phần cuộc đời của anh Hải Bột.

Album Đường Về của Quái Vật Tí Hon

Tìm lại, là sáng tác cuối cùng trước khi anh Hải Bột rời nhóm Microwave. Đường xa quá dài, rồi ta mệt nhoài, vì ta không đứng bên nhau nữa rồi…

Vợ ơi, anh đã sai rồi là bài hát anh Hải tặng vợ, trước khi vợ anh chia tay để cho anh được tự do.

Vết nhơ, là lời xin lỗi cuộc đời của anh Hải.  Nước mắt không lau sạch, câu chuyện ngày hôm qua. Ta thương ta, ta thương ta nhỏ bé

Cho con được trở về là kí ức ngày mà anh Hải mới 17 tuổi. Anh đã bỏ nhà đi theo một cô gái, và đã bỏ quên sau lưng bao kí ức của một thời ấu thơ

 

Xuyên màn đêm

Hồi đó, Quang có thích hay đi chơi xuyên đêm.

Mỗi khi thấy mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, Quang lại đi xuyên đêm một chuyến để nghĩ ngợi xem mình có bỏ quên điều gì đó không, và thường đi một mình.

Hành trình thường bắt đầu từ khu phố Tây.

Quang ở đó uống bia, ngồi gặm nhấm vài thứ, rồi nhìn tây ba lô đi xuôi ngược.

Có người đi chơi, khám phá thế giới, có kẻ lại chạy trốn cuộc đời.

Tới giữa đêm, Quang tạt qua quán café Heritage Coffee & Clothes, mở 24/24 cuối đường Pasteur.

Quán có hai con chó mặt xệ. Anh chủ quán cũng… mập như hai con chó đó, khá tưng tưng, nhưng gu nhạc rất ổn.

Anh chó Pug mặt xệ và anh chủ quán Heritage Coffee & Clothes

Vẫn nhớ một đêm mưa lất phất, Quang ngồi một mình trên lầu.

Quán bật album của Hamlet Trương có bài Chờ em trong mưa.

Đó là một trong những bài hát về mưa hay nhất mà Quang từng được nghe, chứ không phải mấy bài của Thánh mưa Trung Quân Idol như giờ.

Khách tới quán khá dị, nhìn bay bay.

Nhìn ngắm những cô gái mà 2h sáng vẫn còn rong chơi ngoài đường quả thật thú vị.

Ngoài ra, quán còn một thứ quý giá, chính là máy Playstation đời cũ.

Nó gợi nhớ bao kí ức của một thời 8x đời cuối và 9x đời đầu.

Gần tảng sáng, Quang xách xe chạy một vòng quanh thành phố.

Tĩnh lặng, mát, mặt trời mọc hồng một góc trời, mọi thứ vẫn còn ngủ yên chưa động đậy.

Dạo phố giờ này, bạn không phải sợ công an giao thông.

Nhưng lâu lâu bị mấy cô gái đứng đường mời gọi hoặc xui thì có thể gặp cướp, nên bạn cẩn thận.

 

Dự định

Một ngày nọ, Quang ngồi vẽ chơi cùng cô bé học trò tên là Lâm Anh. Quá dễ. Ngôi nhà hình chữ nhật, mặt trời hình tròn, đám mây như cuộn bông gòn. Mình đã vẽ những thứ này cả trăm lần rồi mà.

Nhưng khi nhìn qua Lâm Anh vẽ, Quang thật bất ngờ. Nét vẽ không cứng cáp, nhưng mềm mại, và nhiều chi tiết. Lâm Anh vẽ ba mẹ con nhà Lâm Anh, và không quên vẽ thêm cái đôi giày cao gót cho mẹ.

Và cô bé vẽ về tất cả mọi thứ mà mình quan sát được, chứ không phải vẽ theo trí nhớ như Quang.

Bức tranh In The Dream World. Theo một bộ tộc Nam Mỹ, trong giấc mơ, màu xanh sẽ bảo vệ bạn khỏi sự nguy hiểm

Công việc của Quang hằng ngày là đọc và phân tích số liệu.

Nhưng, mải mê phân tích, ta sẽ quên đi việc nhìn ngắm cuộc sống, và tận hưởng nó.

Mong một ngày, Quang sẽ sắp xếp được thời gian, để đi học một khóa học vẽ.

VỀ TÔI

Nhạc Việt

White Love của White Noiz

Đây là bài hát đầu tiên của danh sách, vì nó độc đáo. White Noiz là ban nhạc rock, 3 trong 4 thành viên là nữ. Chị hát chính tên là Phương Hà. Trước chị học nha sĩ, sau chuyển qua làm ca sĩ. Bài hay, đặc biệt đoạn guitar, giai điệu như tạo ra một vòng lặp cho người nghe.

 

Sắc Màu của Trần Tiến

Năm 1999, nhạc sĩ Trần Tiến bị viêm phúc mạc. Ông bệnh nặng, có thể bị mù mắt, nhưng qua được. Sau khi lành bệnh, ông sáng tác bài Sắc Màu. Bài này được anh Phạm Anh Khoa cover thành OST của phim Lửa Phật. Một thánh trên Youtube khuyên anh em khi nghe nên chỉnh tốc độ 1.25 để cảm nhận, vì anh Khoa hát hơi chậm. Bạn có thể đeo headphone rồi bật max loa nghe cho máu nhé, nếu có ù tai thì đi bệnh viện, không sao.

MV bị khóa không chia sẻ được trên Blog, nên bạn nghe trực tiếp trên Yotube nhé

 

Yên Bình của Triệu Hoàng ft. Nguyễn Hồng Hải

Bài hát này có sức sống riêng, nhưng không nổi tiếng, vì ý tưởng MV đơn giản, và nó ra đời vào thời điểm nhạc trẻ Việt Nam bị bão hòa. Tuy nhiên, ca từ chân thành, chơi kiểu acoustic, nên rất hợp với các bạn thanh niên U25 trở xuống.

Là sinh viên, bạn nên nghe bài này một lần. Nó giống như bạn có một ông anh học cùng trường đại học. Ổng ra trường, đi làm, vấp váp, rồi đứng dậy đi tiếp. Một ngày nọ, ổng quay lại trường xưa, và kể lại cho bạn nghe về những gì mình đã trải qua. Chúng chỉ là những câu chuyện nhỏ, nhưng vừa đủ để sưởi ấm bạn.

 

Những Ô Cửa Xanh của Trần Lê Quỳnh

Những Ô Cửa Xanh là một bài hát do nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh sáng tác. Quang chưa từng thấy nhạc sĩ nào đem những từ rất lạ tai như vụn bánh, vương quốc lạ, cổ tích, cồng kềnh, năm mười bốn… để đưa vào bài hát như anh Quỳnh.

Cha anh Quỳnh là một nhà văn, và ba mẹ anh Quỳnh li dị hồi anh còn nhỏ. Có lẽ vì thế mà những bài hát về tình yêu và tình cảm gia đình đều là những bài hát hay và cảm động nhất của anh.

Quang thấy anh Đức Tuấn là người hát bài này hay nhất. Trong chương trình Thay lời muốn nói trên HTV7, anh Tuấn đang hát thì khóc, và bỏ giữa chừng. Có người nói anh Tuấn quên lời nên giả bộ khóc (anh Tuấn lanh lắm), nhưng Quang nghĩ lúc đó anh Tuấn khóc thật, vì khi nghe bài này, thỉnh thoảng Quang cũng khóc, và nhớ gia đình.

Những năm gần đây, Quang không còn nghe  bài này nữa, một phần vì lí do đó.

Bài Những Ô Cửa Xanh ở phút 31’10s nha bạn

Album Đường Về của Quái Vật Tí Hon

Đường Về là ca khúc mở đầu cho album cùng tên của nhóm Quái Vật Tí Hon. Album ra đời năm 2011, và trở thành một hiện tượng của nhạc rock Việt ngày đó. Bạn nào từng đi Rock Storm những năm đầu tiên,  chắc hẳn sẽ nhớ tới Quái Vật Tí Hon.

Thành viên của Quái Vật Tí Hon đều là những nhân vật đình đám của làng rock Việt, vừa có thực lực, vừa có quyền lực. Mấy anh đều là một trong những người giỏi nhất trong mảng nhỏ mà mình đang chơi. Anh Hải Bột sáng tác, anh Long chơi guitar bass, anh Minh đánh trống, còn anh Hoàng Anh keyboard.

Để thu âm album Đường Về, bốn anh đã mua vé máy bay qua Malaysia để thu âm. Một phần vì bên đó chất lượng thu âm tốt hơn Việt Nam, một phần vì qua bển, mấy anh sẽ tách được mình ra khỏi công việc bừa bộn để tập trung toàn bộ năng lượng cho âm nhạc. Ảnh bìa của album chính là ảnh chụp cái gạt tàn nước trên xe hơi lúc 3h sáng, lúc mấy anh ra ngoài ăn khuya khi trời đang mưa.

Tuy toàn bộ thành viên đều là rocker, nhưng Quang cũng không biết gọi thứ âm nhạc mà họ chơi thuộc vào thể loại gì. Ngẫu hứng có, quằn quại không, thủ thỉ tâm tình có, gào thét không, gần gũi, nhưng không phổ thông như nhạc pop thông thường. Một thể loại không thể copy paste, vì mỗi thành viên đều có sự khác biệt lớn. Và khi hợp lực lại với nhau, họ tạo thành một sản phẩm đặc biệt, không thể bị sao chép.

Anh Hải Bột chiếm 50% sự thành công của Đường Về. Anh Hải là một nghệ sĩ đúng nghĩa. Anh có tài, nhưng không đi hát để kiếm tiền. Anh ở nhà, công việc lông bông, cuộc sống vật chất không ổn định. Bạn sẽ thấy anh Hải rất ốm và sức khỏe yếu, một phần có thể vì anh Hải từng là dân nghiện. Anh từng có gia đình, nhưng vợ anh đã chia tay, để cho anh được sự tự do. Và 12 bài hát trong album Đường Về, cũng chính là cuộc đời của anh Hải.

Ngày còn là sinh viên, Quang nghe album Chân Tình của Đức Tuấn nhiều nhất, còn album Đường Về đứng thứ hai. Qua nhiều năm tháng, Đường Về trở thành số 1. Một thứ âm nhạc ám ảnh.

Nó nhắc nhở Quang về những thứ thuộc về riêng mình. Về sự tự do, nguyên bản, và những giá trị mà Quang không bao giờ chấp nhận thỏa hiệp. Và Blog Quang Silic, cũng được xây dựng trên tinh thần đó.